• Áo lụa Hà Đông

    Áo lụa Hà Đông

    Nguyên Sa

     

    Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát,

    Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông.

    Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng,

    Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng.

     

    Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn,

    Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh.

    Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung,

    Bay vộ vã vào trong hồn mở của.

     

    Gặp một bữa, anh đã mừng một bữa,

    Gặp hai hôm thành nhị hỉ của tâm hồn.

    Thơ học trò anh chất lại thành non,

    Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu.

     

    Em không nói đã nghe từng giai điệu,

    Em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh.

    Anh trông lên bằng đôi mắt chung tình,

    Với tay trắng, em vào thơ diễm tuyệt.

     

    Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết

    Trời chợt mưa, chợt nắng, chẳng vì đâu.

    Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau,

    Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại.

     

     

    Để anh giận, mắt anh nhìn vụng dại,

    Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời.

    Em đi rồi, sám hối cháy trên môi,

    Những tháng ngày trên vai buồn bỗng nặng.

     

    Em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn,

    Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông.

    Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng,

    Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng

     

    ***

     

    The Hà-Dông silk dress

    Translation by Kitty

     

    Under the Saigon sun, suddenly I felt fresh

    Because you worn a dress of Hà-Dông silk.

    I always love the colour of that dress

    My poems were still virginal white like that silk.

     

    I still remember you sitting there, your hair cut short,

    While autumn everywhere around was lengthy.

    My soul hastily drew your portrait,

    And winged over to your open soul.

     

    Meeting you once, I was happy for one day,

    Meeting you twice, the double happiness of my soul.

    Student’s poems, I piled them into a mountain,

    My eyes’ elated as if they had turned into wine.

     

    You haven’t said anything, yet I heard music,

    You haven’t looked, yet blue sky was opened wide to me.

    I looked up with fervent eyes,

    With empty hands, I mingled you into my poems.

     

    You came then you left … I did know

    That for no reason it may rain or the sun may show.

    But why you didn’t say anything, for I had called

    But back only the tune of my sad poem echoed.

     

    I was angry, my eyes saw things wrongly,

    My poems unable to express my feelings.

    You have left, remorse overwhelmed me,

    On the sad shoulders, life suddenly weighed heavy

     

    Where are you ? Oh my short-cut-hair autumn!

    Please keep for me that colour of the Hà-Dông silk.

    I always love that virginal colour of dress,

    Do save for me that white silk-like love poem.

     

     

    ***

     

    With Vu Khanh's Voice

     

     

    ***

     


  • Commentaires

    Aucun commentaire pour le moment

    Suivre le flux RSS des commentaires


    Ajouter un commentaire

    Nom / Pseudo :

    E-mail (facultatif) :

    Site Web (facultatif) :

    Commentaire :