• Bóng Người Trên Sân Ga

    Bóng Người Trên Sân Ga
    Nguyễn Bính.


    Những cuộc chia lìa khởi từ đây
    Cây đàn sum họp đứt từng dây
    Những đời phiêu bạt, thân đơn chiếc
    Lần lượt theo nhau suốt tháng ngày 

    Có lần tôi thấy hai cô gái
    Sát má vào nhau khóc sụt sùi
    Hai bóng chung lưng thành một bóng
    - "Đường về nhà chị chắc xa xôi?" 

    Có lần tôi thấy một người yêu
    Tiễn một người yêu một buổi chiều
    ở một ga nào xa vắng lắm
    Họ cầm tay họ bóng xiêu xiêu 

    Hai người bạn cũ tiễn đưa nhau
    Kẻ ở sân toa kẻ dưới tàu
    Họ giục nhau về ba bốn bận
    Bóng nhòa trong bóng tối từ lâu 

    Có lần tôi thấy vợ chồng ai
    Thèn thẹn chia tay bóng chạy dài
    Chị mở khăn trầu anh thắt lại
    - Mình về nuôi lấy mẹ, mình ơi! 

    Có lần tôi thấy một bà già
    Đưa tiễn con đi trấn ải xa
    Tàu chạy lâu rồi bà vẫn đứng
    Lưng còng đổ bóng xuống sân ga 

    Có lần tôi thấy một người đi
    Chẳng biết về đâu nghĩ ngợi gì
    Chân bước hững hờ theo bóng lẻ
    Một mình làm cả cuộc phân ly 

    Những chiếc khăn màu thổn thức bay
    Những bàn tay vẫy những bàn tay
    Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt
    Buồn ở đâu hơn ở chốn này 

    Tôi đã từng chờ những chuyến xe
    Đã từng đưa đón kẻ đi về
    Sao nhà ga ấy sân ga ấy
    Chỉ để cho lòng dấu biệt ly

    ***

    Silhouettes at the train station

     Translation by Kitty

     

    Here is the scenery of all forms of separation,

    Guitars that had sung union get broken here.

    Day after day, and month after month,

    The life of lonely travellers starts from here.

     

    Once I have seen two young women,

    Cheek to cheek, on the platform, sobbing,

    Their two intertwined silhouettes became one,

    “How far is the way to your home ?”

     

    I have seen two lovers one evening,

    At some remote deserted station,

    Hand in hand, farewell they were saying,

    Their shadows stretched under the fading sun.

     

    Two old friends bidding farewell,

    One on the train, the other on the pavement.

    Hands waving longingly to waving hands,

    Night was falling, blurring their shadows.

    Once I have seen a couple: wife and husband,

    Shyly bidding farewell, their shadows cast long,

    She opened her pouch, he closed it:

    “Keep it, and look after mother, darling!”

     

    Once, I have seen a lonely old woman

    Seeing her son off for the remote frontier,

    The train had left long ago, still she was here,

    Her hunched silhouette stretched on the pavement.

     

    I have seen here a passenger departing,

    Where was he going and what was he thinking.

    He walked aimlessly following his own solitary shadow.

    Alone he figured all forms of parting.

     

    Coloured handkerchiefs sobbingly floating,

    Waving hands in answer to hands waving,

    Glittering eyes catching eyes with unshed tears,

    Nowhere else is that sorrowful as here.

     

    I have more than once waited here,

    To meet or see off travellers in tears,

    Why that platform and that station

    Only suggest in my soul separations.

     ***

     

     


  • Commentaires

    Aucun commentaire pour le moment

    Suivre le flux RSS des commentaires


    Ajouter un commentaire

    Nom / Pseudo :

    E-mail (facultatif) :

    Site Web (facultatif) :

    Commentaire :