• Ông Đồ

    Ông Đồ

    Vũ Đình Liên 


    Mỗi năm hoa đào nở,

    Lại thấy ông đồ già,

    Bày mực tàu giấy đỏ,

    Bên phố đông người qua.

     

    Bao nhiêu người thuê viết,

    Tấm tắc ngợi khen tài :

     Hoa tay thảo những nét

    Như phượng múa rồng bay .

     

    Nhưng mỗi năm mỗi vắng,

    Người thuê viết nay đâu ?

    Giấy đỏ buồn không thắm,

    Mực đọng trong nghiên sầu …

     

    Ông đồ vẫn ngồi đấy

    Qua đường không ai hay.

    Lá vàng rơi trên giấy,

    Ngoài trời mua bụi bay.

     

    Năm nay hoa đào nở

    Không thấy ông đồ xưa.

    Những người muôn năm cũ

    Hồn ở đâu bây giờ ?

     

    ***

     

    The old scholar

    Translation by Kitty

     

    Each year when the peach trees blossomed,

    The old scholar would be seen,

    His Chinese ink pot and crimson paper spread,

    On the pavement of a crowded street.

     

    Many were those who sought his work,

    Stood, ecstatic, praising: “Under his talented fingers,

    Come out the beautiful characters

    Just like the dragon or the phoenix in evolution.”

     

    But each year the customers were fewer and fewer,

    “Where were gone those who loved his work?”

    The paper, gloomy, lost its crimson sheen,

    The ink was drying in its sorrowful pot.

     

    The old scholar was still there,

    Unseen by the passers-by,

    Dead leaves were falling on the pile of paper,

    The sky was fogged up with drizzle.

     

    This year again the peach trees are in flowers,

    But he is there no more, the ancient calligrapher.

    Men of time long lost,

    Where have gone their soul?

     

    ***


  • Commentaires

    Aucun commentaire pour le moment

    Suivre le flux RSS des commentaires


    Ajouter un commentaire

    Nom / Pseudo :

    E-mail (facultatif) :

    Site Web (facultatif) :

    Commentaire :