• Tiếng sấm đầu mùa (tiep theo)

     

    Tiếng sấm đầu mùa

     (Tiếp theo)

     

    Từ đó,  mỗi khi nói chuyện với chị tôi, tôi thường lái câu chuyện sao cho có liên quan đến Liên-Hy.  Chị tôi chỉ hơn tôi hai tuổi, nên chúng tôi rất thân nhau và thường hay nói chuyện với nhau.  Tôi lại cũng biết chị tôi thường chơi với Liên-Hy  dù hơn  kém  nhau đến  ba tuổi.  Liên-Hy rất mến chị tôi.  Lâu lâu nàng ghé lại hỏi han về bài vở học hành hay nhờ chị tôi vẽ cho những kiểu thêu hoặc đan.  Và cứ sau mỗi lần Liên-Hy đến chơi, tôi la cà đến hỏi dò chị tôi xem Liên-Hy đến có chuyện gì và đã nói những gì.  Nhưng không lần nào tôi được biết gì hơn là những chuyện tầm thường như học hành thêu thùa. Đáng lẽ trong những dịp ấy tôi phải kiếm cách đến gần chị tôi để xen vào câu chuyện của hai người thì trái lại, tôi mất cả tự nhiên và dù có đang làm việc gì cần thiết tôi cũng bỏ chạy ra sau vườn, ghé mắt ở một kẹt phên tre để nhìn lén vào.  Tôi muốn cho Liên-Hy được tự nhiên để có thể ngồi lâu với chị tôi hơn.  Tôi sợ sự hiện diện của tôi có thể làm cho nàng ngại ngùng mà bỏ ra về.

     

    Một buổi sáng vào dịp lễ Giáng sinh, tôi đang ngồi ở ngưỡng cửa, măn mo xem xét chiếc máy bay chạy bằng cao-su tôi vừa chế tạo xong thì Liên-Hy và thằng Tư bước vào ngõ.  Tôi lúng túng nhưng lại bình tĩnh ngay trước cử chỉ vồn vã của thằng Tư.  Nó rứt khỏi tay chị nó và chạy xộc về phía tôi, làm tôi chỉ kịp đứng dậy nép về một phía lấy lối cho Liên-Hy bước vào.  Lần này nhờ có thằng Tư mà tôi khỏi phải đi tránh chỗ khác như mọi lần trước.  Ngoài ra tôi còn được tự do chơi với nó ở trước sân mà biết rằng ngồi trong nhà nhìn qua khung cửa sổ, Liên-Hy có thể nhìn thấy tôi, hoặc tôi được Liên-Hy nhìn thấy rất dễ dàng.

     

    Tôi đem chiếc máy bay ra biểu diễn chuyến bay đầu tiên để khoe với thằng Tư.  Thật ra trong thâm tâm, tôi muốn khoe với Liên-Hy.  Tôi chỉ tưởng tượng rằng nàng chú trọng vào óc kỹ xão của tôi, chứ không hề dám nhìn vào để biết nàng có quan tâm hay không.  Cho đến khi thằng Tư xin tôi để phóng thử một lần, tôi trao chiếc máy bay cho nó sau khi lên giây cao-su đầy đủ.  Không hiểu nó phóng thế nào mà chiếc máy bay không lên mà đâm ngang vào cửa sổ đánh đùng một cái, méo cả cánh và gãy cả đuôi.  Tôi vội chạy lại nhặt chiếc máy bay và thừa cơ nhìn vào trong thì thấy Liên-Hy vẫn ngồi yên, đối diện với chị tôi, quay lưng ra ngoài, thản nhiên như không có gì xẩy ra.

     

    Cuộc gặp gỡ ấy diễn ra và kết thúc khá đơn giản.  Tôi được biết Liên-Hy đến nhờ chị tôi khâu lại chiếc áo len.  Một chiếc áo len đỏ đã phai màu mà đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ rõ nó bị sút chỉ ở chỗ nào và cả cách đan ra làm sao.

     

    Sau khi Liên-Hy ra về, và thừa lúc chị tôi giặt quần áo sau vườn, tôi nhẹ nhàng bước lại gần chiếc áo và cũng nhẹ nhàng cầm nó nâng lên tận mặt.  Một mùi hương, không thể ví được hương gì, tôi chỉ thấy một cảm giác đê mê, ngây ngất.  Không hiểu sao lúc ấy tôi lại dạn quá, như một người say không còn biết mình đang hành động gì, tôi tròng chiếc áo vào người, nhưng chiếc áo bé không thể qua được đầu tôi.  Tháo chiếc áo ra, tôi nghe một cái gì vướng nhẹ trên da mặt. Đó là một sợi tóc.  Chắc chắn là sợi tóc của Liên-Hy đã dính vào chiếc áo tự bao giờ.  Tôi vội vã cầm nó đến lật một quyển vở và thận trọng bỏ vào trong.

     

    Đại khái những kỷ niệm của tuổi trẻ cũng chỉ có thế.  Chỉ là những biến thiên nhỏ nhặt của một tâm hồn chưa thành hình mà thôi.

     

    Ngày tháng trôi qua với những cảm giác buồn vui tùy theo tâm trạng của tuổi trẻ trước thiên nhiên, trước mọi vật, và đôi khi trước cả những ý tưởng huyền hoặc của tuổi thơ nữa.

     

    Tôi bắt dầu thay đổi những thú vui trong những khi rảnh rỗi của tôi.  Thay vì những ngày nghỉ, hay ngoài những giờ học, tôi đến ông thợ rèn hoặc ra rạp mộc để miệt mài trong công việc chế tạo đồ chơi, thì tôi lại trở nên thích xem sách.  Những sách hồng với những truyện thần tiên, hoang đường cứ mãi làm giàu cho trí tưởng tượng của tôi.  Cái tuổi của tôi trong khoảng ấy đã bị ám ảnh bới những cảnh tượng kỳ quan lầu vàng gác ngọc, cây trường sinh, suối vĩnh cửu.  Và không bao giờ nghĩ đến những nhân vật trong truyện mà tôi lại không ao ước rằng tôi là hoàng tử một xứ nầy, Liên-Hy là một công chúa của một xứ láng giềng kia, hoặc tôi là một ông vua tí hon, và Liên-Hy là hoàng hậu nhỏ bé của vị vua ấy.

     

    Cái đà bay thoát của linh hồn và nẩy nở của trí tưởng tượng của tôi đang ở độ mãnh liệt như một mảnh sao …  băng giữa lòng vũ trụ …

     

    … Ngày tháng trôi qua …  Những cánh diều đã bay bổng đầy trời.  Mùi lúa rơm trên sân của những nông gia đã bắt đầu nồng lên cái hương vị của đồng quê.  Những ngày giao mùa của năm nay đối với tôi như có một chút gì khác thường, mùa xuân từ giã có sớm hơn và do đó, mùa hạ đến cũng có phần vội vã.

     

    … Một buổi chiều, … một chiều kết thúc mùa xuân và khai mầm cho mùa hạ. Trời rất nóng.  Bầu trời phía tây một màu hổ-hoàng xen lẫn với những đám mây đen xám.  Tôi có cảm tưởng như xứ nào đó ở chân trời tây ấy đang bị hỏa hoạn.  Không một gợn gió.  Những cánh diều lao đao từ trên không rơi xuống đất như những con chim bị nạn.  Mấy rặng tre trước cổng chùa đều đứng yên như trong một bức sơn thủy.  Bỗng nột tiếng sấm xé trời mà âm vang vọng lại tận lòng tôi,  rồi một cơn gió lốc hốt cả bao nhiêu cát bụi bốc lên mịt mù.

     

    Bọn tôi ngừng cuộc đá bóng đang tiếp diễn đầy thú vị trên một đám ruộng vừa gặt được vài hôm.  Một linh tính gì, một trực giác nào hay một động lực vô hình nào thúc dục tôi rời ngay bọn đồng hội, tất tả chạy về nhà.  Dọc đường tôi hồi hộp, bàng hoàng.  Tôi linh cảm một việc gì không lành đang chờ đón tôi ở nhà.  Rất có thể ba mẹ tôi đang cãi nhau về một chuyện gì.

     

    Đến đầu ngõ, nhìn vội vào nhà, tôi thấy một cô gái nhỏ, đó là Liên-Hy, đang ngồi với chị tôi trên chiếc giường ở chái bên như thường lệ.  Tôi chạy vụt ra sau nhà kê tai vào kẽ phên nghe ngóng.  Người tôi đang nóng bừng vì hoạt động và vì thời tiết, thì tôi bỗng cảm thấy một sức lạnh từ lồng ngực chuyển nhanh ra cả toàn thân.  Mồ hôi của hai trạng thái nóng lạnh cứ nối tiếp nhau chảy từ đầu đến chân.  Tôi nghe tiếng chị tôi hỏi :

     

    – Mẹ ơi !  Mẹ có cất chiếc áo dài bông-bay màu xanh lơ của Liên-Hy mà con treo ở mắc áo không ?

     

    Mẹ tôi lúng túng chưa kịp trả lời thì chị tôi vụt chạy xuống bếp nói thầm với mẹ tôi mấy câu rồi trở lên lại với Liên-Hy.  Tôi trông thấy chị tôi biến sắc trong khi nói với nàng :

     

    – Liên-Hy à !  Chị đã làm xong cái ”, chỉ còn kết vào là xong, nhưng sáng nay ch phi đi vắng, mẹ chị sợ mất nên cất vào rương.  Em ngồi chơi một lát, cậu chị về có chìa khóa chị lấy đưa em.  Hay nếu không gấp thì sáng mai chị vào chơi sẽ mang cho em.

     

    Tôi suy nghĩ và cố tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra.  Tôi nghe tiếng nói nhỏ nhẹ của Liên-Hy :

     

    – Chị Tâm ơi ! Sáng sớm em phải đi rước lễ Vạn-Thọ.  Và chừ còn sớm, em ngồi chơi với chị một chút chờ bác về chị lấy đưa em cũng được.

     

    Chị tôi gật đầu miễng cưỡng.  Tôi biết có sự gì không lành đang diễn ra trong nhà.  Bỗng chị tôi đứng dậy như có một sự suy tính trước, cầm tay Liên-Hy chị tôi nói :

     

    – Em đi với chị ra đầu xóm chơi coi có gặp cậu chị thì lấy chìa khóa.

     

    Hai người ra khỏi ngõ, mẹ tôi chạy lên nhà, vào phòng lục soát một lúc rồi gọi tôi vào trao cho tôi một gói bọc bằng chiếc khăng quàng mỏng mà tôi thường thấy chị tôi dùng trong mấy tháng lạnh vừa qua.  Mẹ tôi bảo khẻ vào tai tôi :

     

    - Con đem gói ni ra ngoài dì Hạnh mà nói : thưa dì mẹ con biểu con đưa gói ni nhờ dì giữ và thế vô gói ngày hôm qua mẹ con đã đưa nhờ dì cầm dùm.

     

    Tôi vâng lời mẹ tôi.  Bà Hạnh hỏi tôi với vẻ bận rộn của một bà nhà giàu :

     

    – Có phải cái áo bông-bay xanh ngày hôm qua không ?  Làm chi mà lôi thôi lắm rứa.

     

    Tôi ngơ ngác chưa kịp trả lời thì bà Hạnh đã tháo tung cái gói của tôi ra.  Tôi thấy rõ một chiếc áo đen dài vải ba-ga và một quần trắng vải quyến. Đó là bộ quần áo duy nhất tôi mặc đi học hằng ngày.  Cũng với bộ quần áo ấy, sáng mai tôi đi rước lễ Vạn-Thọ và lãnh bánh như mấy năm qua.  Tôi nghẹn ngào đến ứa nước mắt.

     

    Sau khi thỏa thuận, bà Hạnh soạn trong tủ chứa đồ một gói khác, gói bằng giấy báo cũ, trao cho tôi.  Tôi bùi ngùi mang về.  Nhìn qua những lỗ rách của giấy báo, một màu xanh lơ lộ ra làm đen tối cả mắt tôi.  Cả người tôi run lên.  Hai chân tôi nặng trũi, nặng đến nỗi tôi cảm thấy không đủ sức lết về tới nhà.  Tôi ngẩn ngơ,  buồn rầu và thất vọng.

     

    Bỗng một tiếng sấm xé trời, tiếp theo là những giọt mưa lắc rắc.  Tôi bất giác rùng minh, chạy một mạch về nhà trao chiếc áo cho mẹ tôi rồi chạy thẳng ra góc vườn ngồi khóc.

     

     

    ***

     

    Sáng hôm sau, nằm lì trên giường như một người ốm, tôi lắng nghe – qua ánh nắng trong lành của ban mai – những tiếng đồng hô, của từng đoàn học sinh trường tôi và nhiều trường khác, từ ngoài đập đá vọng về :

     

     Đại-Nam vạn-tuế . . .   Hoàng-Đế vạn-tuế  . . .

     

    Tôi khóc thầm và tự hỏi :

     

     Không biết có ai nhận ra trong những loạt khẩu hiệu đồng hô kia đã thiếu tiếng của tôi  .

     

    Từ phút ấy, một ý nghĩ chua xót đến chiếm cứ lòng tôi :

     

     Vĩnh biệt !  . . . tuổi thơ và diễm ảo ! 

     

      

     

     

     

                                                                               TRẦN THANH DIỆU


  • Commentaires

    Aucun commentaire pour le moment

    Suivre le flux RSS des commentaires


    Ajouter un commentaire

    Nom / Pseudo :

    E-mail (facultatif) :

    Site Web (facultatif) :

    Commentaire :