Traduit par Kitty
Autrefois, tu revenais de l’école, il pleuvait une pluie fine,
Tu tenais tes cahiers sur la poitrine,
Tes longs cheveux tombaient en cascade, les pans de ta robe voletaient, voletaient.
Ta démarche gracieuse, tes épaules frêles,
Les oiseaux au bord de la route se taisaient
Je te suivais, mes pas sonnaient mélancolique sur le chemin du village
Tu revenais de l’école, et je te suivais
Mes pas étaient lourds, mon âme ému
Le lendemain, en classe, j’étais encore tout rêveur
Tu revenais de l’école, il pleuvait une pluie fine
Maladroitement je te remis une fleur fraîchement cueillie
Que tu as mise à la fin d’un cahier avec amour, amour
Tu revenais de l’école, je te suivais sur le chemin (2)
Tu souriais doucement, un petit sourire triste, émouvant
Des jours et des jours, je te suivais
Midi et soir, automne, hiver, puis le printemps qui se terminait
Nous nous quittions, les flamboyants déployaient leurs fleurs et l’été arrivait
Des jours et des jours passaient …
Les souvenirs de ces jours lointain s’estompèrent
Aujourd’hui, par hasard, je retrace mes pas sur cette même route.
Les grands arbres sont encore toujours là
Déployant leurs fleurs rouges flamboyantes
Mais l’image pale de ta robe reste encore vivide dans mes souvenirs
Tout comme l’écho de nos petits pas qui se cherchaient, cherchaient…
Autrefois tu rentrais de l’école, je te suivais sur cette route
Y-avait-il une tempête dans notre vie
Pourque soient effacées les traces de nos pas qui se cherchaient, cherchaient ?
Oh, sur ce chemin de retour …
Les fleurs sont encore belles, mais fatigué, hâtivement j’en cueille une
En pensant à mon amour dans mes souvenirs passés, passés
Autrefois, en rentrant de l’école, je te suivais, suivais
Nos deux pas s’entrecroisaient sur cette route aux poussières rouges
Et il pleuvait, pleuvait
Autrefois je te suivais, tes cheveux longs tombaient en cascade
Aujourd’hui sur cette route bordée d’arbres
Je te cherche, mais où sont les poussières rouges d’antan,
Qui les a enlevées, les poussière rouges d’antan…
***
Em tan trường về, mưa bay mịt mờ,
Anh trao vội vàng cành hoa mới nở
Ép vèo cuối tập, muôn thuở còn thương, còn thương
Em tan tường về, anh theo Ngọ về,
Em tan trường về, anh theo Ngọ về.
Môi em mỉm cười, man man sầu đời, tình ơi...
Bao nhiêu là ngày, theo nhau đường dài,
Trưa trưa, chiều chiều, thu đông chẳng nhiều,
Xuân qua rồi thì chia tay, phượng nở, sang hè.
Rồi ngày qua đi, qua đi ...
Như phai nhạt mờ, đường quê nho nhỏ,
Như phai nhạt mờ, đường quê nho nhỏ.
Hôm nay tình cờ đi lại đường xưa, đường xưa ...
Hôm nay đường này, cây cao hàng gầy,
Cây xưa còn gầy, nằm phơi dáng đỏ.
Áo em ngày nọ phai nhạt mấy màu,
Âm vang thuở nào bước nhỏ tìm nhau, tìm nhau...
Xưa tan trường về, anh theo Ngọ về,
Nay trên đường này, đời như sóng nổi,
Xóa bỏ vết người, chân người tìm nhau, tìm nhau...
Ôi con đường về, ôi con đường về ...
Bông hoa còn đẹp, lòng sao thấm mệt,
Ngắt vội hoa này, nhớ người tình xưa, tình xưa ...
Xưa tan trường về, anh theo Ngọ về,
Xưa tan trường về, anh theo Ngọ về.
Đôi chân mịt mờ theo nhau bụi đỏ, đường mưa.
Xưa theo Ngọ về, mái tóc Ngọ dài,
Nay trên đường này, cây cao hàng gầy,
Đi quanh tìm hoài, ai mang bụi đỏ đi rồi ?
Ai mang bụi đỏ đi rồi ...
Rồi ngày qua đi, qua đi ...
Như phai nhạt mờ, đường quê nho nhỏ,
Như phai nhạt mờ, đường quê nho nhỏ.
Hôm nay tình cờ đi lại đường xưa, đường xưa ...
Hôm nay đường này, cây cao hàng gầy,
Cây xưa còn gầy, nằm phơi dáng đỏ.
Áo em ngày nọ phai nhạt mấy màu,
Âm vang thuở nào bước nhỏ tìm nhau, tìm nhau...
Xưa tan trường về, anh theo Ngọ về,
Nay trên đường này, đời như sóng nổi,
Xóa bỏ vết người, chân người tìm nhau, tìm nhau...
Ôi con đường về, ôi con đường về ...
Bông hoa còn đẹp, lòng sao thấm mệt,
Ngắt vội hoa này, nhớ người tình xưa, tình xưa ...
Xưa tan trường về, anh theo Ngọ về,
Xưa tan trường về, anh theo Ngọ về.
Đôi chân mịt mờ theo nhau bụi đỏ, đường mưa.
Xưa theo Ngọ về, mái tóc Ngọ dài,
Nay trên đường này, cây cao hàng gầy,
Đi quanh tìm hoài, ai mang bụi đỏ đi rồi ?
Ai mang bụi đỏ đi rồi ...