•  

    Mai tôi đi ...

    Author : Unknown



      Mai tôi đi... chẳngcó gì quan trọng,

     Lẽ thường tình, như lá rụng công viên,

      Như hoa rơi trước gió ở bên thềm,

      Chuyện bé nhỏ giữa giòng đời động loạn ...

      Trên giường bệnh, tử thần về thấp thoáng,

       Xin miễn bàn, thăm hỏi hoặc cầu an,

      Khi xác thân thoi thóp trút hơi tàn,

      Nằm hấp hối đợi chờ giờ vĩnh biệt.

     

      Khoảnh khắc cuối ... Đâu còn gì tha thiết ...

      Những tháng ngày hàn nhiệt ở trần gian.

      Dù giàu sang hay danh vọng đầy tràn,

      Cũng buông bỏ trở về cùng cát bụi ...

      Sẽ dứt điểm đời phù du ngắn ngủi,

      Không bàng hoàng trước ngưỡng cửa biên cương,

      Bên trần tục, bên vô hình cõi lạ ...

     

      Chỉ ước nguyện tâm hồn luôn thư thả,

      Với hành trang thanh nhẹ bước qua nhanh,

      Quên đàng sau những níu kéo giựt dành,

      Kết thúc cuộc lữ hành trên dương thế ...

       Mắt nhắm rồi... Xin đừng thương rơi lệ,

      Đừng vòng hoa, phúng điếu hoặc phân ưu,

      Đừng quay phim, chụp ảnh để dành lưu.

      Gây phiền toái, nợ thêm người còn sống ...

     

     Ngoảnh nhìn lại, đời người như giấc mộng,

      Đến trần truồng và đi vẫn tay không.

      Bao trầm thăng, vui khổ đã chất chồng,

     Nay rũ sạch...lên bờ, thuyền đến bến ...

       Nếu tưởng nhớ.. Xin âm thầm cầu nguyện,

      Nên xem như giải thoát một kiếp người,

     Cứ bình tâm, thoải mái với vui tươi,

      Kẻ đi trước, người sau rồi sẽ gặp ...

     

    ***

     

    Tomorrow I’ll leave …

    Author : Unknown

    Translated by Kitty

     

    Tomorrow I’ll leave … it’s just a natural thing,

    Like a dead leave falling on the public park,

    Or a flower that falls on your steps, torn off by the wind,

    An insignificant event in this tumultuous life.

    By the sick bed Death fleetingly appears now and then,

    Please don’t speak or enquire about it between you,

    When my body feebly discharges its last breaths,

    Agonizing, waiting for the parting hour.

     

    The last moments … nothing is important …

    The days and months on this worldly life.

    You’ll let go of richness and celebrity,

    Then to sand and dust you will return.

    Putting an end to this fleeting life,

    No fears before the boundary gate,

    Between this worldly life, and the unknown invisible one.

     

    Wishing only that my soul would be worries-free,

    With a light luggage I’ll pass through it quickly,

    Leaving behind all struggles and worries,

    Putting an end to this journey in the world.

    When my eyes are shut … Please don’t weep,

    No wreaths, no condolences, no photos taken for souvenir albums

    Which only cause distress to the living.

     

    Looking back, life is like a dream,

    Coming to this world naked, I’ll leave it empty handed.

    Greatness and failures, joys and sorrows in multitude,

    Now freed of all these I reach my destination…

    If you happens to think of me, pray

    Do think that it’s been for me a release and

    Be calm and enjoy life as you can,

    I only leave before you, we’ll meet each other again.

     

    ***


    votre commentaire
  •  

    Môi em và cánh phượng

    Trần Dạ Từ

     

     

    Lần đầu ta ghé môi hôn,

    Những con ve nhỏ hết hồn kêu vang.

    Vườn xanh cỏ biết trưa vàng,

    Nghìn cây phượng vĩ bàng hoàng trổ bông.

     

    Trên môi ta nở phượng hồng,

    Hôn em trời đất một lòng chứa chan.

    Tiếng cười đâu đó dòn tan,

    Nụ hôn ngày nọ miên man một đời.

     

    Hôm nay chợt nhớ thương người,

    Tiếng ve ngày nọ rụng rời vai anh.

    Trưa vàng, cỏ biết, vườn xanh,

    Môi ai chín đỏ đầu cành phượng xua.

     

     

    Your lips

    Translation by Kitty

     

     

    The first time I bent down for a kiss,
    Bewildered, the tiny cicadas started singing in unison.
    The garden, luxuriant, under the bright afternoon sun,
    Thousands of flamboyant trees, suddenly bloomed.

    On my lips a flame-red flower blossomed,
    By my love, the entire universe was overwhelmed,
    Somewhere a crystal clear laugh was heard,
    That kiss of old would last for ever...

    Today a memory suddenly re-emerges,
    The cicadas’ notes wistfully drop on my shoulders,
    The luxuriant garden stretches under de bright afternoon sun,
    Whose lips are blooming red on the old flame tree?

     

    ***


    votre commentaire
  • Dalat trăng mờ
    Hàn Mặc Tử
     
    Đây phút thiêng liêng đã khởi đầu,
    Trời mơ trong cảnh thật huyền mơ !
    Trăng sao đắm đuối trong sương nhạt
    Như đón từ xa một ý thơ.
     
    Ai hãy làm thinh chớ nói nhiều
    Đ
    ể nghe dưới đáy nước hồ reo
    Đ
    ể nghe tơ liễu run trong gió,
    Và để xem trời giải nghĩa yêu.
     
    Hàng thông lấp loáng đứng trong im
    Cành lá in như đã lặng chìm,
    Hư thực làm sao phân biệt được !
    Sông Ngân hà nổi giữa màng đêm.
     
    Cả trời say nhuộm một màu trăng
    Và cả trong tôi chẳng nói rằng,
    Không một tiếng gì nghe động chạm,
    Dẫu là tiếng vỡ của sao băng .
     
    ***

     
    Dalat misty moonlight
    Translation by Kitty
     

    The heavenly time has started
    The sky lost in dream in a misty landscape,
    Moon and stars sinking in the light mist,
    As if waiting for some far away melodic poem.

    Let's be silent, and do not speak,
    So as to listen to the tinkling of the lake water,
    To the murmur of the willows in the wind,
    And to listen the nature explain the meaning of love.
     
    The glittering pine range stood silent,
    Branches and leaves seemed lost in dream,
    Reality and illusion melted together,
    The Milky Way stood out on the inky sky.
     
    The entire universe sank in the milky moonlight,
    And so did my whole being, exhilarated,
    No rustling of any kind was heard,
    Not even the breaking sound of a shooting star.

    ***


    votre commentaire
  • Áo lụa Hà Đông

    Nguyên Sa

     

    Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát,

    Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông.

    Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng,

    Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng.

     

    Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn,

    Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh.

    Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung,

    Bay vộ vã vào trong hồn mở của.

     

    Gặp một bữa, anh đã mừng một bữa,

    Gặp hai hôm thành nhị hỉ của tâm hồn.

    Thơ học trò anh chất lại thành non,

    Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu.

     

    Em không nói đã nghe từng giai điệu,

    Em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh.

    Anh trông lên bằng đôi mắt chung tình,

    Với tay trắng, em vào thơ diễm tuyệt.

     

    Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết

    Trời chợt mưa, chợt nắng, chẳng vì đâu.

    Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau,

    Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại.

     

     

    Để anh giận, mắt anh nhìn vụng dại,

    Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời.

    Em đi rồi, sám hối cháy trên môi,

    Những tháng ngày trên vai buồn bỗng nặng.

     

    Em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn,

    Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông.

    Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng,

    Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng

     

    ***

     

    The Hà-Dông silk dress

    Translation by Kitty

     

    Under the Saigon sun, suddenly I felt fresh

    Because you worn a dress of Hà-Dông silk.

    I always love the colour of that dress

    My poems were still virginal white like that silk.

     

    I still remember you sitting there, your hair cut short,

    While autumn everywhere around was lengthy.

    My soul hastily drew your portrait,

    And winged over to your open soul.

     

    Meeting you once, I was happy for one day,

    Meeting you twice, the double happiness of my soul.

    Student’s poems, I piled them into a mountain,

    My eyes’ elated as if they had turned into wine.

     

    You haven’t said anything, yet I heard music,

    You haven’t looked, yet blue sky was opened wide to me.

    I looked up with fervent eyes,

    With empty hands, I mingled you into my poems.

     

    You came then you left … I did know

    That for no reason it may rain or the sun may show.

    But why you didn’t say anything, for I had called

    But back only the tune of my sad poem echoed.

     

    I was angry, my eyes saw things wrongly,

    My poems unable to express my feelings.

    You have left, remorse overwhelmed me,

    On the sad shoulders, life suddenly weighed heavy

     

    Where are you ? Oh my short-cut-hair autumn!

    Please keep for me that colour of the Hà-Dông silk.

    I always love that virginal colour of dress,

    Do save for me that white silk-like love poem.

     

     

    ***

     

    With Vu Khanh's Voice

     

     

    ***

     


    votre commentaire
  • Tình thứ nhất

    Xuân Diệu

     

    Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất,

    Anh cho em kèm với một lá thơ,

    Em không lấy và tình anh đã mất,

    Tình đã cho không lấy lại bao giờ.

    Thư thì mỏng như suốt đời mộng ảo,

    Tình thì buồn như tất cả chia ly,

    Phong giấy kỹ mang thầm trong túi áo,

    Mãi trăm lần viết lại mới đưa đi.

     

    Lòng e thẹn cũng theo lời vụng dại,

    Đến bên em chờ đợi mãi không về,

    Em đã xé lòng non cùng giấy mới,

    Mây đầy trời hôm ấy phủ sơn khê.

    Cũng may mắn lòng anh còn trẻ quá,

    Máu mùa xuân chưa nở hết bông hoa.

    Vườn mưa gió còn nghe chim rôn rã,

    Anh lại còn yêu hoa lựu, hoa trà.

     

    Nhưng giây phút dầu say hoa bướm thắm,

    Đã nghìn lần anh bắt được anh mơ.

    Đôi mắt đẹp chưa bao giờ dám ngắm,

    Đôi tay xinh chưa được nắm bao giờ.

    Anh vẫn tưởng chuyện đùa khi tuổi nhỏ,

    Ai có ngờ lòng vỡ đã từ bao.

    Mắt không ướt nhưng bao hang lệ nhỏ

    Len tỉ tê thầm trộm chảy qua vào.

     

    Hoa thứ nhất có một mùi trinh bạch,

    Xuân đầu mùa trong sạch vẻ ban sơ.

    Hương mới thắm bền ghi như thiết thạch,

    Sương nguyên tiêu trời đất cũng chung mờ.

    Tờ lá thắm đã lạc gìòng u uất,

    Ánh mai soi cũng phai nhạt màu ôi.

    Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất,

    Anh cho em nên anh đã mất rồi.

     

    ***

     The first love

    Translated by Kitty

     

    I had but one first love,

    I gave it to you along with a letter.

    You didn’t accept it,and I’ve lost it,

    Love can’t be retrieved once it is given.

     

    The letter was fragile like every dream,

    The thoughts were wistful like every form of parting.

    Carefully wrapped and secretly kept in my breast,

    A hundred times rewritten before it’s handed over.

     

    My shy love clumsily reflected in my words,

    It waited by your side for a reply that didn’t come.

    You have torn away a young soul along with the new sheet,

    The clouds that day covered all the landscape.

     

    Fortunately my soul was still too young,

    The spring sap hasn’t yet blossomed all its flowers.

    The rain-shaken garden could still hear its birds twitter,

    I also like pomegranate and camellia flowers.

     

    But even in moments of deep contemplation,

    Many a time I caught myself dreaming,

    Of the beautiful eyes I had never dared look at,

    And the lovely hands I had yet never taken.

     

    I had thought it was only a trifle of youth,

    Did I know that my heart was long ago broken.

    The eyes were not wet, yet many a tear

    Stealthily, in silence had returned inside.

     

    The first flower has its virginal perfume,

    The early spring breaths its crystal-pure beauty,

    The first love is like engraving on stone,

    The young night mist blurs the whole landscape.

     

    My hearty letter had lost its way,

    The brightness of morning sun had lost its beauty.

    I had but one first love,

    I gave it to you and so have lost it.

     

    ***

     

     

     


    1 commentaire


    Suivre le flux RSS des articles de cette rubrique
    Suivre le flux RSS des commentaires de cette rubrique